Monday, August 24, 2015

10 câu nói bất hủ của doanh nhân nổi tiếng

Trên Entrepreneur, Jonathan Long - nhà sáng lập kiêm CEO hãng marketing Market Domination Media đã chọn ra 10 câu nói nổi tiếng của các doanh nhân sẽ truyền cảm hứng và giúp bạn tạo đột phá năm nay, bất kể mục tiêu của bạn là gì.

1. Tôi thích nghĩ lớn. Nếu đằng nào bạn cũng phải nghĩ, hãy nghĩ lớn - Donald Trump



Không có doanh nhân thành đạt nào lại đặt cho mình mục tiêu thành công một cách vừa đủ, đặc biệt là Donald Trump. Nếu bạn thực sự tin rằng mình có một ý tưởng đột phá hay hoàn toàn có thể mở rộng kinh doanh, cứ việc thực hiện nó. Phương châm "Go big or go home" (Chơi lớn hoặc về nhà) đã giúp rất nhiều người đạt được mục tiêu của mình. Liệu bạn có thể là người tiếp theo hay không?

2. Hành động thật nhanh và phá vỡ những rào cản. Nếu chưa phá được gì, tức là bạn chưa đủ nhanh - Mark Zuckerberg

[​IMG]

Đôi khi, cánh cửa cơ hội sẽ không mở ra quá lâu. Nếu có ý tưởng nào đó hoặc nhìn thấy cơ hội đang tới, hãy nhanh tay chớp lấy. Bạn không thể hành động một cách dè chừng rồi lại lo sợ sẽ mắc bẫy hay phạm sai lầm. Những người chỉ biết chờ đợi, hành động chậm chạp do quá thận trọng đôi khi sẽ bỏ lỡ cơ hội quý giá.

Facebook đã gặp vấn đề về lợi nhuận khi người dùng chuyển sang sử dụng di động ngày càng nhiều. Nhưng họ đã hành động rất nhanh và thậm chí vượt xa kỳ vọng của phố Wall.

3. Khi bắt đầu suy nghĩ về một ý tưởng, điều quan trọng là đừng sa vào sự phức tạp của nó - Richard Branson

[​IMG]

Hãy nhìn vào những công ty khởi nghiệp thành công nhất hiện nay. Họ luôn đặt ra các dấu mốc cần vượt qua để đến được giai đoạn tiếp theo. Thời gian hoàn thành càng dài, khả năng thất bại càng lớn. Đừng phức tạp hóa mọi thứ khi chỉ vừa mới bắt đầu.

4. Khi làm việc ở PayPal, điều tôi luôn nghĩ tới là: "Đâu là những vấn đề có thể ảnh hưởng tới tương lai nhân loại?" chứ không phải, "Đâu là cách kiếm tiền tốt nhất?" - Elon Musk.

[​IMG]

Khi sản phẩm hoặc dịch vụ của bạn có tác động tới mọi người và thay đổi cách làm của họ, đó thực sự là một điều đáng quý. Những ý tưởng tuyệt vời nhất luôn đến từ những doanh nhân khởi nghiệp với mong muốn giải quyết một vấn đề nào đó. Mới đây Musk đã quyết định cho phép các công ty khác sử dụng sáng chế của hãng xe điện Tesla Motors do ông sáng lập, bởi điều đó sẽ mang lại lợi ích cho thế giới, chứ không phải vì lợi nhuận của ông.

5. Để bắt đầu GoPro, tôi đã chuyển về sống với bố mẹ mình và làm việc 7 ngày mỗi tuần, 20 giờ mỗi ngày. Tôi hy sinh cuộc sống cá nhân của mình vì một tương lai tốt đẹp hơn - Nick Woodman

[​IMG]

Bạn phải biết sẵn sàng hi sinh, và trong trường hợp của Woodman, những hi sinh đó đã được đền đáp xứng đáng khi vào ngày 26/6 năm nay, hãng sản xuất camera của anh đã làm IPO thành công trên sàn Nasdaq.

6. Người ta thường nói "Tiền không mua được hạnh phúc". Tôi thì luôn tâm niệm rằng rất nhiều tiền sẽ mua được chút ít hạnh phúc. Nhưng điều đó không hoàn toàn đúng - Sergey Brin

[​IMG]

Nếu là fan cuồng bóng chày và được lựa chọn một trong hai điều sau, bạn sẽ quyết định như thế nào? Lập một trang blog về giải bóng chày chuyên nghiệp và được đi khắp đất nước để xem bóng chày cả ngày. Thu nhập ước tính 350.000 USD mỗi năm.

Mở một nhà máy xử lý chất thải và bạn phải làm việc với đống rác thải cả ngày. Bạn sẽ kiếm được 850.000 USD mỗi năm.

"Tôi hy vọng là bạn sẽ chọn công việc đầu tiên. Chẳng có gì hạnh phúc hơn là được làm việc bạn thực sự yêu thích", Long cho biết.

7. Đừng khởi nghiệp nếu đó không phải điều bạn yêu thích tới mức luôn bị ám ảnh bởi nó. Còn nếu bạn đã có sẵn phương án rút lui, đó không phải là nỗi ám ảnh - Mark Cuban

[​IMG]

Bạn phải yêu lấy những gì mình làm và dồn hết tâm trí của mình cho nó. Nếu không bạn sẽ sớm cảm thấy mệt mỏi và dẫn tới thất bại. Không ai quan tâm đến công ty của bạn nhiều hơn chính bạn. Vì thế, hãy sẵn sàng làm việc chăm chỉ và nỗ lực hơn bất cứ ai. Cách duy nhất giúp bạn luôn tỉnh táo là tận hưởng từng phút giây hết mình cho nó.

8. Nếu quá tập trung vào cạnh tranh, bạn sẽ luôn là kẻ đi sau mỗi khi đối thủ của mình đạt được thành công. Thay vào đó, hãy tập trung vào khách hàng, và bạn sẽ trở thành người tiên phong - Jeff Bezos

[​IMG]

Suy nghĩ quá nhiều về việc cạnh tranh sẽ kìm hãm sự phát triển của bạn. Chỉ chăm chăm theo dõi đối thủ của mình sẽ khiến bạn quên đi yếu tố thực sự làm nên thành công của mình - đó là khách hàng. Hãy cố gắng làm hài lòng khách hàng và bạn sẽ không cần lo lắng về đối thủ của mình nữa, bởi họ sẽ tự tụt lại đằng sau.

9. Đừng sợ hãi những người thông minh hơn bạn - Howard Schultz

[​IMG]

Long cho biết ông thích nói chuyện với những người thông minh hơn mình. Bất cứ ai tin rằng họ biết tất tần tật mọi thứ trong lĩnh vực của mình đều là ảo tưởng. Ai cũng có điểm mạnh, điểm yếu và cơ hội để phát triển riêng. Hãy nắm lấy mọi cơ hội được tiếp xúc với những doanh nhân thông minh và thành đạt hơn bạn. Đó sẽ là những bài học vô giá.

10. Chất lượng quan trọng hơn số lượng. Một cú home-run có giá trị hơn hai cú double - Steve Jobs.

[​IMG]

Long cho rằng điều này không thể chính xác hơn. Công ty marketing trực tuyến của ông làm việc với cả những doanh nghiệp lâu năm lẫn mới khởi nghiệp. Mới đầu, tất cả họ đều có chung một mong muốn: làm tăng lưu lượng truy cập trang web. Tuy nhiên, lượng truy cập nhiều hơn không có nghĩa là doanh số và doanh thu cũng tăng lên theo. Tập trung vào chất lượng lượng truy cập thay vì số lượng sẽ mang lại kết quả tốt hơn. Hãy nhớ rằng, ít nhưng phải chất.
Hà Tường theo vnexpress

Tuesday, August 18, 2015

Bầu Đức muốn thành tỷ phú thế giới

20 năm liền, Bầu Đức làm việc miệt mài, không có ngày nghỉ. Ông say mê kiếm tiền đến quên cả bản thân như để trả món nợ cuộc đời, trả nợ cho tuổi thơ nghèo khó làm thợ kéo cày tại quê nhà.

Lâu nay bầu Đức không chỉ nổi tiếng với những thương vụ đình đám trong làng bóng đá như mua cầu thủ nổi tiếng Kiatisuk, sở hữu phi cơ... người ta còn biết đến ông với danh hiệu người giàu nhất trên sàn chứng khoán Việt Nam năm 2008. Thế nhưng có một bầu Đức khác mà ít ai biết, đó là cậu bé nghèo khổ của mấy chục năm trước, với những trải nghiệm đắng cay đã trở thành ký ức hằn sâu trong con người ông cho đến tận bây giờ.
Đức sinh ra trong một gia đình nông dân nghèo, đông anh em. Mẹ tần tảo làm ruộng nuôi 9 anh em ăn học bằng bữa cơm độn sắn, độn khoai. Cậu bé Đoàn Nguyên Đức ngày ngày dắt trâu ra đồng, thả ước mơ vào bãi ngô xanh và cánh diều no gió. Lúc bấy giờ Đức chỉ có một tâm nguyện duy nhất là có tiền để học, học thật giỏi, đậu đại học và một cái nghề để thoát ra khỏi cuộc sống bần hàn. 10 năm dắt trâu ra đồng, kéo cày, xẻ đất, cái nắng cái gió làm cháy tóc sạm da càng khiến cho Đoàn Nguyên Đức nuôi quyết tâm thoát nghèo.


Lớp 12, năm 1982, cậu khăn gói quả mướp vào TP HCM thi đại học, mang theo khát vọng của cả gia đình và những tham vọng từ thuở ấu thơ. Thế nhưng, con đường học vấn không mở ra trước mắt. Năm ấy, Đức trượt đại học… Không nản lòng, cậu lại vùi đầu vào sách vở. Sáng dắt trâu ra đồng, chiều về tranh thủ học bài. Nhưng dù cố gắng đến mấy, Đức vẫn không thể vào được cổng trường đại học. Như một định mệnh, cả 4 lần đi thi Đức đều không đạt kết quả như ý muốn.
Những năm 80, học vấn được coi là thước đo giá trị con người. Nếu không vào đại học cũng đồng nghĩa ước mơ thoát nghèo của cậu bé Đoàn Nguyên Đức chấm dứt và sẽ phải chấp nhận chôn vùi tuổi trẻ tại quê nhà, với con trâu cái cày, nương rẫy và đại ngàn.
“Sau những cú sốc, đau và thừa nhận mình dốt, tôi đã ngửa mặt lên trời và tự nói với bản thân rằng ngã ở đâu tôi sẽ đứng lên ở đó", Đức nhớ lại. Khi ấy, ông nhớ đến hình ảnh của mẹ, người phụ nữ miền sơn cước tần tảo nuôi 9 anh em Đức ăn học. Và ông chợt nhận ra rằng có nhiều con đường để dẫn đến thành công. "Con đường học vấn không mỉm cười với mình thì nên chọn con đường khác. Mọi con sông đều dẫn ra biển lớn, mọi con đường đều chia ra những lối rẽ riêng”, bầu Đức nói.
Thế rồi, cậu thanh niên 22 tuổi khăn gói quả mướp lên đường mang theo nhiệt huyết của tuổi trẻ và khát vọng làm giàu. Không tiền, không học vấn, con đường đầy mịt mù mở ra trước mắt. Lúc bấy giờ, ông không biết sẽ bắt đầu từ đâu và bằng công việc gì. Ông chỉ nhớ rằng mình đã làm đủ mọi nghề để nuôi sống bản thân, để tích góp kinh nghiệm và cố sáng tạo để tìm lối đi riêng. Và cũng chính vì không đạt được ước nguyện bằng con đường học vấn nên Đức chọn con đường khởi nghiệp riêng không qua trường học mà bằng trường đời.
Sau một thời gian làm thuê, Đức tích góp được một khoản tiền đủ để ông mở một phân xưởng nhỏ chuyên đóng bàn ghế cho học sinh tại quê nhà. Ấy là vào năm 1990, ông tự tay cưa, bào đục đẽo để làm ra sản phẩm đầu tiên là chiếc bàn cho học sinh. Sau đó ông mở rộng hoạt động kinh doanh sang sản xuất đồ nội thất rồi nhiều lĩnh vực khác để hình thành nên tập đoàn Hoàng Anh Gia Lai ngày hôm nay.
Bầu Đức thừa nhận có một nhân vật tỷ phú đã tác động khá mạnh tới tính cách, lối sống, và cách nghĩ suy của ông bây giờ. Đó chính là Bill Gates - tỷ phú người Mỹ khởi nghiệp bằng một chiếc máy tính nhỏ với con đường học vấn dở dang. Ông đã đọc say sưa cuốn sách viết về 100 tỷ phú thế giới, trong đó có nói về tỷ phú thế giới Bill Gates - người giàu thế giới suốt mấy năm liền. Ông có cảm giác như mình có duyên nợ và nét gì đó rất tương đồng với Bill Gates - tỷ phú thành công không bằng con đường học vấn. “Và tôi hiểu rằng trường đại học của tôi chính là đường đời. Đôi khi tôi tự hỏi, nếu không có tuổi thơ cơ cực, và thất bại trong con đường học vấn, chắc gì, tôi đã có ngày hôm nay”, ông Đức nói.
Miền quê Gia Lai của Bầu Đức giờ đã đổi thay nhiều. Đời sống người dân cũng đã nâng lên, căn nhà gỗ gắn bó với tuổi thơ của ông cũng đã được sửa sang, cơi nới. Và cậu thanh niên Đoàn Nguyên Đức từng suốt 10 năm dắt trâu ra đồng kéo cày đẽo đất khi xưa giờ đã là tỷ phú và là người giàu nhất trên sàn chứng khoán Việt năm 2008. Thế nhưng bầu Đức vẫn kiên quyết giữ lại mảnh đất cũ - nơi ông đã từng nếm trải đắng cay, cơ cực. Ông tâm sự: “Ba mẹ tôi vẫn ở quê cách thành phố 20 km. Anh em chúng tôi lớn lên mỗi đứa lập nghiệp một nơi song vẫn quây quần bên ba mẹ những ngày lễ Tết. Quê nghèo nhắc cho tôi rằng phải phấn đấu không ngừng nghỉ. Tôi cảm ơn mảnh đất này”.
Vẫn là hình ảnh cây cau cây dừa, nhưng mỗi lần về thăm quê Bầu Đức lại thấy cảm giác khó tả và cay cay nơi sống mũi. Những kỷ niệm buồn vui xa xưa lại ùa về. “Lúc ấy, tôi lại thấy mình ngày xưa, đang dắt trâu ra đồng chuẩn bị cày trên thửa ruộng sắp vào mùa”, bầu Đức nói.
40 năm qua đi, giờ ông Đức đã có trong tay tập đoàn Hoàng Anh Gia Lai với giá trị ròng lên tới vài chục nghìn tỷ đồng, một câu lạc bộ bóng đá lừng danh với những chân sút nổi tiếng được mua về. Thế nhưng bầu Đức vẫn không cho phép mình được dừng lại. Ông vẫn làm việc ngày đêm không ngừng nghỉ. Làm việc như thể để trả nợ cuộc đời và một điều lớn lao hơn - ông muốn thực hiện khát vọng của một doanh nhân Việt. Ông muốn làm điều mà nhiều doanh nhân thế giới đang làm.
Và khát vọng cuối cùng của bầu Đức là có tên trong danh sách tỷ phú thế giới chứ không còn đơn thuần là người giàu VN. “Tất nhiên, ước mơ chỉ là ước mơ, tôi tin rằng, tất cả những doanh nhân tâm huyết làm giàu đều mong muốn và phấn đấu vì điều này. Đây không còn là danh dự cá nhân mà còn là niềm tự hào dân tộc”, bầu Đức nói.
Ở cái tuổi ngoại tứ tuần, sự nghiệp đã đạt độ chín, tiền bạc cũng không còn là vấn đề bận tâm, bầu Đức đang dành nhiều thời gian hơn để thực hiện khát vọng của mình. Năm 2008, lần đầu tiên, cổ phiếu của Hoàng Anh Gia Lai được niêm yết trên sàn chứng khoán. Với trên 55% số cổ phiếu sở hữu, bầu Đức trở thành người giàu nhất sàn chứng khoán Việt 2008 do VnExpress.net bình chọn.
Bất chấp khủng hoảng, suy thoái, dưới bàn tay chèo lái của Chủ tịch Đoàn Nguyên Đức, Tập đoàn Hoàng Anh Gia Lai vẫn đạt kết quả khá ấn tượng với lợi nhuận 1.700 tỷ đồng năm 2009. Bầu Đức chia sẻ, năm 2008 khi nhìn thấy bức tranh ảm đạm và âm u của nền kinh tế, Hoàng Anh Gia Lai chỉ dám đặt ra mục tiêu lợi nhuận cho năm 2009 ở con số khiêm tốn 1.150 tỷ đồng. Thế nhưng khi lao vào cuộc chiến, ông nhận thấy có rất nhiều cơ hội và có nhiều ngách nhỏ để ông len vào và đạt thành công. “Kết quả thật ấn tượng, chúng tôi đã làm được và đạt tới con số 1.700 tỷ đồng lợi nhuận”, ông Đức chia sẻ.
Ông cho hay trong cuộc đời kinh doanh của mình chưa khi nào đối mặt với khó khăn như năm 2008 và 2009. Thị trường tiền tệ 2008 quá tồi tệ, năm 2009 chưa thoát khỏi khó khăn, hàng loạt doanh nghiệp rơi vào tình cảnh nhìn đâu cũng thấy khó. Bức tranh ảm đạm bao trùm kinh tế của cả thế giới. Bầu Đức rơi vào trạng thái bi quan thực sự, và có lúc ông tính chuyện buông xuôi. Ấy là vào tháng 7/2008, khi chứng kiến cảnh hàng loạt tập đoàn kinh tế lớn của thế giới tuyên bố phá sản. Cứ mỗi sáng mở mắt, đã thấy có 2 doanh nghiệp của Mỹ tuyên bố phá sản hoặc có đơn xin bảo hộ, ông lại thấy hoang mang và cảm giác, khủng hoảng như đang đến sát mình.
Tại VN, doanh nghiệp cũng rơi vào cảnh điêu đứng hàng loạt. Thị trường chứng khoán tụt dốc, chỉ số VN-index dò dẫm tìm đáy, bất động sản đóng băng…, nhiều doanh nghiệp rơi vào cảnh càng kinh doanh càng lỗ. Bầu Đức hiểu rằng, trong bối cảnh như vậy, người tài giỏi lắm cũng không tránh khỏi trạng thái hoang mang và ông đặt Hoàng Anh Gia Lai vào tình trạng khẩn cấp với nhiều kịch bản được đưa ra. Các kế hoạch kinh doanh và mục tiêu lợi nhuận liên tục được điều chỉnh. Và nhờ những quyết sách đúng, kịp thời nên Hoàng Anh Gia Lai là một trong số những doanh nghiệp sớm thoát ra khỏi khủng hoảng và giữ vững được hoạt động kinh doanh của mình.
Trong kế hoạch kinh doanh năm 2010, Hoàng Anh Gia Lai dự kiến đạt mức tổng lợi nhuận trước thuế từ 2.500 đến 3.000 tỷ đồng. Công ty đang đẩy nhanh triển khai nhiều dự án, chẳng hạn Dự án Khu chung cư An Tiến (Nhà Bè, TP HCM), Riverview, Phú Hoàng Anh, đường Nguyễn Hữu Thọ, TP HCM và nhiều dự án khác ở Đà Nẵng, Đăk Lăk và Gia Lai…


Theo kinhdoanh.vnexpress.net

Phạm Nhật Vượng đi từ 'không' đến 'có' thế nào?

Không nhiều người biết được Phạm Nhật Vượng đã đi qua giai đoạn “Ôi từ không tới có,/ Xảy ra như thế nào” (thơ Xuân Diệu) thời trai trẻ.

Trong danh sách những cự phú hàng đầu thế giới do tạp chí uy tínForbes công bố ngày 4.3.2013, những vị trí đầu bảng hầu như không thay đổi. Đó vẫn là những gương mặt quen thuộc như Carlos Clim (Mexico, 73 tỉ USD, cao hơn năm trước 4 tỉ), Bill Gates (Mỹ, 67 tỉ USD, hơn năm trước 7 tỉ nhờ giá cổ phiếu Microsoft tăng)…


Duy có một điều làm cho người Việt cảm thấy thích thú xen lẫn tò mò: lần đầu tiên trong đội ngũ này giữa thanh thiên bạch nhật có một người Việt: doanh nhân Phạm Nhật Vượng, Chủ tịch Hội đồng Quản trị tập đoàn Vingroup.

“Ôi từ không đến có, xảy ra như thế nào”

Trong bài viết về Phạm Nhật Vượng, phóng viên tạp chí Forbes đã tỏ ra tất thích thú với câu tâm sự của nhà tỉ phú Việt này: “Tôi thích được nhấm nháp hạnh phúc lặng lẽ một mình”. Thực ra, người đàn ông ở tuổi “tứ thập nhi bất hoặc” này không chỉ nhấm nháp hạnh phúc mới “lặng lẽ một mình”. Dường như trong mọi công việc của cuộc đời, anh đều không muốn làm việc khoa trương ầm ĩ. Hình như là ở Việt Nam rất ít phóng viên có được cơ hội thực hiện phỏng vấn anh, mặc dù hoạt động của tổ chức kinh tế do anh điều hành luôn ở mức sôi động.

Không nhiều người biết được Phạm Nhật Vượng đã đi qua giai đoạn “Ôi từ không tới có,/ Xảy ra như thế nào” (thơ Xuân Diệu) thời trai trẻ. Hồ sơ doanh nhân của anh ghi cụ thể nhưng rất ngắn gọn về giai đoạn này. Theo đó, chàng trai quê gốc ở Can Lộc, Hà Tĩnh, nhưng sinh ra và lớn lên tại Hà Nội sau khi tốt nghiệp phổ thông, nhờ những thành tích học tập xuất sắc, đã được chọn sang du học ở Moskva tại Trường Mỏ địa chất.

Năm 1993, ở thời điểm khi Liên bang Xô Viết đã tan rã với rất nhiều hệ lụy và cơ hội mới, Phạm Nhật Vượng sau khi tốt nghiệp đại học chuyên ngành kinh tế địa chất đã không lựa chọn nghề mỏ đã học mà bắt đầu sự nghiệp kinh doanh, thoạt tiên ở chính thủ đô Nga rồi chuyển đến Ukraina, mở nhà hàng và thành lập Công ty Technocom tại cố đô Kharkov.

Chưa bao giờ Phạm Nhật Vượng kể với phóng viên về những khó khăn đoạn trường mà anh đã phải vượt qua để dựng nghiệp, nhưng ta có thể biết ít nhiều về giai đoạn này qua bài trả lời phỏng vấn của một trong những đồng đội thân cận của anh, cũng là doanh nhân lập nghiệp tại Ukraina, Lê Viết Lam, hiện đang đứng đầu một tập đoàn kinh tế cũng rất hoành tráng là Sun Group.

Năm 2007, Lê Viết Lam đã tâm sự với chính phóng viên của Chuyên đề ANTG tại Kharkov: “Moskva thời đó thường xuyên phải chịu các biến động, có lúc khá thuận lợi cho việc buôn bán của bà con mình. Nói một cách công bằng, bà con ta không phải là những người quá giỏi buôn bán nhưng do mình quen với cơ chế chợ từ nhỏ nên năng động hơn nhiều so với các cư dân Xô Viết cũ!

Tuy nhiên, tôi đã rất nhanh chóng nhận thấy rằng, môi trường Moskva không phù hợp lắm cho mình, bởi tại đó có quá nhiều sự cạnh tranh, quá nhiều “anh tài”, quá nhiều những người có sẵn vốn kinh doanh và các mối quan hệ từ trước khi mình bước chân vào DOM5 (trung tâm buôn bán sầm uất nhất Moskva của bà con người Việt lúc đó)... Nếu mình cứ tiếp tục làm ăn theo lối cò con, “du kích” thì sẽ khó mà ngóc lên được. Hơn nữa, tình hình an ninh ở Moskva lúc đó không được đảm bảo tốt lắm, mọi người ai cũng nơm nớp lo bị trấn lột, cướp bóc...

Bản thân tôi lúc đó nghe chuông điện thoại réo phải nhìn thấy số quen thì mới bốc máy… Rồi mỗi khi có ai gõ cửa phòng, phải nhìn qua lỗ kiểm tra, thấy mặt quen mới mở cửa... Thế là tới tháng 8/1993, tôi theo anh Phạm Nhật Vượng, người quen biết từ lúc học tiếng Nga ở Thanh Xuân trước khi sang Moskva du học, về Kharkov…”.

Ở Kharkov, Phạm Nhật Vượng cùng những bạn bè tin cậy đã triển khai mô hình kinh doanh chợ như ở Moskva. Lê Viết Lam kể tiếp: “Anh Vượng làm giám đốc, còn tôi giúp việc cho anh ấy, cũng là làm công ăn lương thôi. Dần dà cũng mở ra được các quan hệ với cộng đồng, với chính quyền sở tại... Năm 1996, chúng tôi đã lập ra chợ Barabarosha rộng tới cả chục hécta, dành cho bà con người Việt và cả những người dân địa phương tới buôn bán. Kharkov ngày càng thu hút được đông anh em mình từ các nơi khác, như Minsk, Kiev... tới sinh sống.

Hồi đó, bọn tôi còn trẻ lắm: Vượng 25 tuổi, còn tôi mới 24, có thể nói là “vắt mũi chưa sạch”. Bọn tôi hồi đó đâu phải là doanh nhân có tiếng tăm gì nên mọi người chưa tin tưởng ngay là phải. Mọi việc cứ phải làm từ từ, làm tới đâu chắc tới đó.

Nhờ các mối quan hệ cũ có từ Moskva, chúng tôi thiết lập dần các đường dây chuyển hàng về Kharkov, giúp cho vùng đất này trở thành trung tâm phân phối hàng cho các chợ ở cả vùng đông bắc Ucraina, từ Donetsk đến Odessa mọi người đều tới đây lấy hàng. Rồi chúng tôi mở nhà máy làm mì ăn liền. Lúc đầu, hàng bán cũng trầy trật, có khi cả tháng không hết một công, tưởng “sập tiệm” tới nơi. Sau chúng tôi đổi chiến lược kinh doanh, tiếp thị, tuyên truyền quảng cáo mới cải thiện được tình hình...”.

Cũng theo hồ sơ doanh nhân của Phạm Nhật Vượng, từ năm 1993 tới năm 1999 với vai trò là người đứng đầu công ty, anh đã đưa Technocom từ một doanh nghiệp nhỏ trở thành một tập đoàn hùng mạnh với thương hiệu Mivina danh tiếng (giữ vị trí số 1 trên thị trường thực phẩm ăn nhanh, được phong tặng danh hiệu Nhà sáng lập thị trường và nằm trong top 100 doanh nghiệp hàng đầu Ukraina).

Tiếp đó, sau khi đã đưa tầm ảnh hưởng của thương hiệu Technocom đến khắp châu Âu bằng các sản phẩm thực phẩm xuất khẩu, Phạm Nhật Vượng đã quyết định đầu tư về quê hương Việt Nam với việc tham gia vào thị trường Du lịch và BĐS cao cấp với hai thương hiệu chiến lược là Vinpearl và Vincom. Hai thương hiệu này đã nhanh chóng thành công với hàng loạt các dự án danh tiếng như Vincom Center Bà Triệu, Vincom Center TP.HCM và đặc biệt là Vinpearl Nha Trang.

Từ năm 2010 đến nay Phạm Nhật Vượng đã quyết định dốc toàn tâm, toàn lực vào việc đầu tư tại quê hương bằng việc chuyển hẳn về Việt Nam; định hướng, chỉ đạo các thương hiệu Vincom, Vinpearl phát triển hàng loạt các dự án đô thị và khu du lịch lớn như Vincom Village, Royal City, Times City, Vincom Center TP.HCM (A&B); Vinpearl Đà Nẵng và Vinpearl Nha Trang (hoàn thiện, mở rộng)… đưa các thương hiệu này lên một tầm cao mới.

Tháng 1.2012, Công ty CP Vinpearl sáp nhập vào Công ty CP Vincom và chính thức hoạt động dưới mô hình Tập đoàn với tên gọi Tập đoàn Vingroup, ông Phạm Nhật Vượng được sự tín nhiệm tuyệt đối của Đại hội đồng cổ đông, bầu vào vị trí Chủ tịch Tập đoàn với kỳ vọng đưa Vingroup trở thành Tập đoàn kinh tế tư nhân hàng đầu Việt Nam phát triển với 4 nhóm thương hiệu chiến lược gồm: Vincom (Bất động sản thương mại, dịch vụ cao cấp); Vinpearl (Bất động sản Du lịch; Dịch vụ Du lịch - giải trí); Vincharm (Dịch vụ chăm sóc sức khoẻ - sắc đẹp); Vinmec (Dịch vụ y tế chất lượng cao)…


Bị đồn chết 4 lần trong một năm

Đang ở độ sung mãn trên các phương diện, Phạm Nhật Vượng khác với nhiều đại gia Việt khác, hầu như vẫn không thay đổi những thói quen cũ đã theo mình từ thuở thiếu thời. Anh bình thản và thậm chí có phần hài hước khi tiếp nhận mọi phiền toái không thể tránh khỏi đối với một người ở vị trí như anh.
Phóng viên mô tả về cuộc sống của anh hiện nay: “Cùng với sự gia tăng nhanh chóng về tiền bạc, hình ảnh về Phạm Nhật Vượng cũng ngày càng trở nên nổi tiếng hơn. Song, thói quen của anh vẫn khá bình dị và đơn giản. Anh có cho riêng mình và gia đình một biệt thự ở Vincom Village. Anh làm từ thiện nhiều, thích xem phim hành động trong những kỳ nghỉ ở Nha Trang. Nhưng cũng như những tỷ phú ở Đông Âu, anh cũng bị đầy rẫy những lời đồn đoán.

“Theo tin đồn, tôi đã chết 4 lần trong năm qua. Đầu tiên là một kẻ giết người đã bắn chết tôi ở Moskva. Câu chuyện thứ hai là tôi đến Moskva và bị mafia Nga xử lý. Chuyện thứ ba là tôi bị bắn ở Ukraina và thậm chí khi tôi không thăm Moskva hay Ukraina năm ngoái, chuyện gần đây nhất là họ cho rằng tôi đã bị chết vì bệnh ung thư trong khi tôi vẫn rất khỏe mạnh. Vì vậy, tôi chỉ tập trung vào những gì mình làm”, anh Vượng nhún vai hài hước khi được hỏi về vấn đề này…”.

Trong triết lý kinh doanh của mình, Phạm Nhật Vượng rất chú trọng tới chữ “Nhân”. Bộ quy tắc ứng xử của Vingroup lý giải: “Muốn tạo ra sự phát triển bền vững, vượt trội, tổ chức hay doanh nghiệp phải hội tụ đủ “thiên thời, địa lợi, nhân hòa”. Thiên thời, địa lợi là do vận may, do yếu tố bên ngoài tác động nhưng việc thu phục nhân tâm, gây dựng nhân hòa lại là điều hoàn toàn trong tầm tay của chính chúng ta…”.

Phạm Nhật Vượng cũng nhấn mạnh rằng, những dự án mà anh thực hiện chỉ có mục đích duy nhất là góp phần xây dựng đất nước yêu quý của mình. Anh nói, ước mơ lớn nhất hiện nay của anh là biến những con đường của Hà Nội và thành phố Hồ Chí Minh thành một cái gì đó như của Hồng Kong và Singapore: “Nếu tôi có thể làm được điều đó, cho dù có phải tốn tiền tỷ, tôi sẽ vẫn hạnh phúc”. Bởi lẽ: “Tôi muốn để lại một cái gì đó cho thế hệ sau, bạn không thể nào mang tiền theo khi mình chết được”…

Theo An Ninh Thế Giới

Đặng Lê Nguyên Vũ - Từ vô danh tới anh hùng

 Đng Lê Nguyên Vũ là mt thương hiu đc bit. Tp chí National Geogrphic Traveller gi là “Vua cà phê”.

Đặng Lê Nguyên Vũ

Tạp chí Forbes đặt danh vị “zero to hero”. 18 năm qua, cái tên này là hình ảnh đại diện cho những hoài bão, tham vọng, khát khao vươn ra thế giới của doanh nhân Việt…

Bắt đầu từ nghĩ khác

Cách nghĩ khác đầu tiên làm thay đổi cuộc đời Đặng Lê Nguyên Vũ có lẽ là quyết định rời bỏ đại học y, chuyển sang thu mua cà phê về rang xay. Nghe kể lại, mẹ ông khóc ròng vì quyết định này. Nhưng Đặng Lê Nguyên Vũ đã quyết bỏ 6 năm học ngành y thay vì biến cuộc đời mình trở nên vô dụng.

Trên chiếc xe đạp cà tàng, đến từng đại lý thu mua cà phê để bắt đầu sự nghiệp, những ý tưởng lớn dần theo những vòng quay bánh xe. Nung nấu trong đầu chàng trai Tây Nguyên này là câu hỏi: Tại sao Việt Nam, mà chủ yếu là Buôn Ma Thuột, nơi có hạt cà phê vào loại ngon nhất thế giới, xuất khẩu cà phê cũng vào hàng đầu thế giới, nhưng giá trị thu về vẫn thấp, nông dân vẫn nghèo?

Cách nghĩ khác tiếp theo làm thay đổi sự nghiệp của anh chàng kinh doanh cà phê rang xay đó là chỉ có chế biến mới tạo nên giá trị. Tư duy này hiện giờ là phổ biến, nhưng cách đây 18 năm, khi Hãng cà phê Trung Nguyên ra đời, xuất khẩu cà phê thô vẫn là mục tiêu chính. Thậm chí, ý tưởng chế biến cà phê của Vũ bị kêu là khùng, chứ chưa nói đến tham vọng chế biến cà phê ngon để xuất khẩu.

Ngay cả việc Đặng Lê Nguyên Vũ đã đặt tên cho doanh nghiệp của mình cũng rất khác, nghe khá ngông, đó là “Hãng cà phê Trung Nguyên”. Trong tiếng Việt và trong ý niệm của giới kinh doanh nói chung, hãng là một cơ sở to tát, chứ không thể là một căn nhà nhỏ ọp ẹp và chiếc máy rang xay cà phê cũ kỹ công suất thấp như của ông chủ Hãng cà phê Trung Nguyên khi đó.

Trái ngược với những lời bàn tán, không lâu sau, thương hiệu cà phê Trung Nguyên vượt ra khỏi ranh gười Đắk Lắk. Năm 1998, cuộc đổ bộ rầm rộ, với sức công phá mạnh đã giúp cà phê Trung Nguyên phủ khắp các ngõ ngách của Sài Gòn, tới từng dân nghiền cà phê. Đặng Lê Nguyên Vũ đã tạo ra cách thức để khách hàng tự mình trở thành người sành điệu về cà phê, tự tạo hình ảnh cá nhân qua sự lựa chọn khác nhau trong từng hương vị của cà phê.

Thậm chí, người ta đã gọi tất cả các loại cà phê ngon, có gu là cà phê Trung Nguyên như một chỉ dẫn cho thị trường cà phê Việt Nam, như cách mà người Việt vẫn gọi xe máy là Honda…

Tháng 2/2012, Đặng Lê Nguyên Vũ lần đầu tiên được vinh danh là “Vua cà phê” một cách chính thức trên tờ tạp chí uy tín National Geographic Traveller và vào tháng 8/2012, Tạp chí Forbes nhắc lại danh hiệu này với lời ca ngợi “zero to hero” (nhân vật từ vô danh thành anh hùng).

Đến làm khác

Nhưng thương hiệu Đặng Lê Nguyên Vũ được tạo nên không chỉ bởi nghĩ khác mà chính là dám làm khác, dám thay đổi thói quen, thông lệ. Quan trọng hơn, nhìn lại một chặng đường, có thể gọi đúng tên chìa khóa của sự thành công trong sự nghiệp của doanh nhân Đặng Lê Nguyên Vũ là tầm nhìn.

Nhưng phân tích bài toán kinh tế của xuất khẩu cà phê, rằng nhà xuất khẩu cà phê thô chỉ được hưởng một phần nhỏ, trong khi lượng tiền khổng lồ rót vào túi những hãng chế biến cà phê, doanh nhân Nguyên Vũ bắt tay ngay vào nghiên cứu và chế biến cà phê. Nghĩa là thay đổi cách làm cũ, con đường cũ.

Đối diện với vua cà phê, lúc nào cũng thấy sức sáng tạo, hay nói đúng là nhu cầu sáng tạo luôn chảy trong người ông. Lúc nào cũng thấy ông nghĩ về việc làm sao để đưa cà phê Việt Nam lên vị trí xứng đáng trên thị trường thế giới, bí quyết xây dựng thương hiệu cà phê của các nước khác, các hãng cà phê hàng đầu khác trên thế giới là thế nào; làm cách nào để chế biến cà phê ngon nhất…

Chính Đặng Lê Nguyên Vũ tìm ra điểm hạn chế của cà phê Việt Nam, nghiên cứu và đệ trình Chính phủ các kế hoạch dài hạn, các dự án phát triển ngành cà phê Việt Nam, trong đó phần quan trọng là giúp đỡ nông dân trồng cà phê từ khâu canh tác đến thu hoạch và tiêu thụ, hướng tới mục tiêu đưa ngành cà phê Việt Nam đạt 20 tỷ USD/năm…

Rồi ông cũng lên quy trình trồng cà phê theo triết lý khoa học - văn hóa – tâm linh. Nghĩa là, trồng cà phê theo lối tự nhiên, không độc hại, gây tổn thương môi trường; thu hoạch, chế biến theo tiêu chuẩn tiên tiến, cùng tổ chức các lễ hội cà phê, lễ hội cồng chiêng, tôn vinh những sáng tạo trong lĩnh vực cà phê và xây những biểu tượng, niềm tin trong một thế giới đang khủng hoảng.

Không lúc nào thấy Vũ mệt mỏi khi nói và khi hành động vì cà phê Việt Nam, vì giấc mơ đưa Đắk Lắk trở thành thiên đường cà phê, “Thánh địa cà phê toàn cầu”…

Nói như Đăng Lê Nguyên Vũ, ước mơ – khao khát – hành động chưa bao giờ là những điều không tưởng. Với ông, ước mơ phải thật lớn, khao khát phải cháy bỏng và thực hiện chúng với niềm tin mãnh liệt bằng tất cả sức mình và theo đường lối cấp tiến khoa học.

Bản sắc cà phê Trung Nguyên và bản sắc “Vũ”

Trong những giấc mơ thành đạt của Đăng Lê Nguyên Vũ luôn có dấu ấn đậm nét của lòng tự tôn dân tộc và tình yêu thương vô bờ bến với những người dân cùng đồng hành với mình. Sự gắn kết náy khiến thành công của Vủ trong sự nghiệp cà phê của mình gắn liền với sự hiện diện ngày một rõ ràng của diện mạo cà phê Việt Nam, bản sắc cà phê Việt Nam và tầm ảnh hưởng của cà phê trong tâm thức, đời sống của người Việt cũng như thế giới.
Không hề quá khi nói rằng sự xuất hiện của Đăng Lê Nguyên Vũ đã đánh thức cà phê Việt Nam, làm cho tầm vóc cà phê lớn lên, có sức sống, có hồn. Trước Vũ và đến tận giờ này, không có ai trăn trở đi tìm và xây dựng học thuyết về cà phê, xây dựng văn hóa về cà phê…

Tháng 11/2012, Đăng Lê Nguyên Vũ là người châu Á duy nhất được mời tham dự Hội thảo “Thiết lập chương trình nghị sự quốc tế” tổ chức tại lucerne (Thụy Sĩ) và gây kinh ngạc khi khẳng định “học thuyết cà phê” sẽ thay thế các học thuyết đã gãy đổ. Tham luận của ông đã được đăng trên cuốn Bác cáo chỉ số hòa bình toàn cầu 2012 và Báo cáo trách nhiệm xã hội doanh nghiệp toàn cầu 2012.

Sự kiện này hỗ trợ cho chiến lược mà Đăng Lê Nguyên Vũ đã dành bao tâm huyết, đó là chinh phục thị trường thế giới, để Việt Nam nói chung và Trung Nguyên nói riêng sẽ là thuuwong hiệu cà phê hàng đầu thế giới! Nếu bạn muốn là người dẫn đầu, hãy cạnh tranh với những người dẫn dầu vì chỉ cần chiến thắng họ, bạn chắc chắn là người dẫn đầu – đó chính là con đường mà Vũ vạch ra và theo đuổi để đạt được mục tiêu của mình.
Trên con đường ấy, Trung Nguyên đang tiến vào thi trường Mỹ với những bước đi vững chắc, lấy châu Á là thị trường nội địa của mình và tâm điểm bệ phóng Singapore.

Sứ mạng với thế hệ trẻ

Đặng Lê Nguyên Vũ chẳng hề giấu giếm bí quyết thành công của mình. Trái lại, ông còn đặt rất nhiều kỳ vọng ở thế hệ trẻ kế tiếp và tin rằng, mỗi người đều có thể trở thành con người tài giỏi. “Mọi công dân đều có quyền nghĩ lớn”, ông Vũ thẳng thắn.

Ông chia sẻ: “Tôi tự thấy mình có sứ mệnh với thanh niên Việt Nam,mong muốn  họ tin rằng, những gì tôi có thể làm được, họ cũng làm được”.

Thậm chí, ông còn muốn mình là nguồn cảm hứng để khơi dậy sức mạnh ở họ. Vì bản thân ông, từ xuất phát điểm thấp, một hành trình dài đầy thử thách, nhưng ông đã làm được và tiếp tục làm hơn thế nữa. Các bạn trẻ hiện giờ, với nhiều điểm thuận lợi hơn, hoàn toàn có điều kiện để gây dựng một sự nghiệp thành công hơn nếu thật sự dám dấn thân.

Đặng Lê Nguyên Vũ khẳng định, rất nhiều thanh niên Việt Nam có thể có mộng làm giàu, dám nghĩ, dám làm, nhưng điều đó chưa đủ, mà phải biết cách thực hiện nữa: “Nếu không ước mơ, làm sao có hiện thực? Nếu không hành động, đừng mong có thành quả”, ông chia sẻ.

Công thức thành công của ông Vua cà phê Đặng Lê Nguyên Vũ là: (1) Phải có ước mơ lớn, (2) Lựa chọn đúng lĩnh vực và (3) Giải quyết vấn đề một cách thông minh. Chính nhờ yếu tố thứ 3 mà những ước mơ lớn của Đặng Lê Nguyên Vũ không hề viển vông mà đang dần trở thành hiện thực khiến nhiều người khâm phục. Nghĩ được, làm được, còn gì tuyệt vời hơn thế nữa!

Đặng Lê Nguyên Vũ đã bắt đầu việc “truyền lửa” đến các bạn trẻ bằng việc tặng sách “Nghĩ giàu làm giàu” và “Quốc gia khởi nghiệp” cho thanh niên cả nước. Trong năm 2014, ông tiếp tục tặng các cuốn sách tiếp theo gồm “Khuyên học” và “Đắc nhân tâm”. Ông tin rằng, có những cuốn sách sẽ làm thay đổi cuộc đời, nhưng không hiểu.

Nhưng doanh nhân Đặng Lê Nguyên Vũ cũng nhắn gửi, không có công thức chung cho tất cả và từng bạn trẻ cần tìm đọc có chọn lọc để tìm ra công thức cho chính bản thân mình.

Theo VOV.VN


Thursday, August 13, 2015

Ý nghĩa thành công từ con bò và con lợn

Câu chuyện thành công nhỏ dưới đây không chỉ đơn giản là bài học của sự “cho đi”, mà còn cho chúng ta nhiều suy nghĩ về hành trình và cuộc đời của mình. Lúc nào đó bạn nhìn lại và nhận thấy rằng hành trình của mình có những khiếm khuyết, bạn không hài lòng với những gì mình có. Đáp án của câu chuyện có thể giúp bạn có một cuộc sống mãn nguyện, như ý.


Một người đàn ông giàu có bức xúc với bạn của mình:
- Tại sao lại thế ? – người giàu có kêu lên – Mọi người đều gọi tôi là keo kiệt trong khi họ thừa biết là sau khi tôi chết, tôi sẽ để lại tất cả cho xã hội?
Người đàn ông còn lại mỉm cười trả lời:
- Để tôi kể cho ông nghe chuyện về con bò và con lợn.
Con lợn hiếm khi được người ta để ý đến, trong khi người ta rất quý con bò. Điều này làm lợn rất khó chịu. Nên có lần, lợn hỏi bò: “Tại sao mọi người yêu quý cậu, đối xử với cậu tử tế và nghĩ rằng cậu hào phóng chỉ vì hàng ngày cậu cho người ta sữa? Như tớ đây thì sao? Tớ cho mọi người hết: thịt để làm nhiều món, cả da, cả tim gan, cả lông cứng… Thế mà không một người nào biết ơn tớ! Tại sao vậy?.
Và con bò đã trả lời rằng : “Có thể tại vì tớ cho khi tớ vẫn còn sống”.
Ý nghĩa sâu sắc từ câu chuyện “con bò” và “con lợn”
Câu chuyện thâm thúy trên đang nói với chúng ta một triết lý mà không phải ai cũng thấu hiểu. Sự cho đi có ý nghĩa và giá trị chính là ở thời điểm và cách cho. Nếu bạn mong muốn có được sự tôn trọng, yêu thương, tiền bạc ngay hôm nay, vậy tại sao bạn lại đợi đến lúc chết mới cho đi?
Chính là vì cách bạn lựa chọn để trở thành ai trong cuộc đời này, cách bạn chọn đối xử với những người xung quanh và với những điều xảy đến với bạn. Đừng đòi hỏi quá nhiều cho bản thân khi chúng ta chưa biết cho đi nhiều hơn. Đừng vội hỏi con đường ta đang đi mang đến điều gì cho ta, hãy sống và làm cho “con đường” của mình thành công rực rỡ hơn để khi quay nhìn lại, ta sẽ không hối tiếc về những gì mình đã đi qua.

Theo adamkhooeducation.com.vn

Monday, August 3, 2015

Đoạn văn làm chấn động thế giới trên tấm bia mộ vô danh ở London

Một đoạn văn khắc trên tấm bia làm chấn động cả thế giới, rất nhiều người thấy hối tiếc vì đã không phát hiện ra nó từ sớm hơn!
Tại hầm mộ trong tầng hầm nhà thờ Westminster nổi tiếng thế giới ở Luân Đôn, có một tấm bia mộ nổi tiếng thế giới. Kỳ thực, đây chỉ là tấm bia mộ rất bình thường, nó được làm bằng đá hoa cương thô ráp, hình dáng cũng rất bình thường. Xung quanh nó là những tấm bia mộ của vua Hery III đến George II và hơn hai mươi tấm bia mộ của những vị vua nước Anh trước đây, cho đến Newton, Darwin, Charles Dickens và nhiều nhân vật nổi tiếng khác. Vì thế nó trở nên bé nhỏ và không được để ý tới, trên đó không có đề ngày tháng năm sinh và mất, thậm chí một lời giới thiệu về người chủ ngôi mộ này cũng không có. 

Mặc dù là tấm bia mộ vô danh như vậy, nhưng nó lại trở thành tấm bia mộ nổi tiếng khắp thế giới. Mọi người mỗi khi đến nhà thờ Westminster, họ có thể không tới bái yết những ngôi mộ của các vị vua đã từng có những chiến công hiển hách nhất thế giới, hay mộ của Dickens, Darwin và những của người nổi tiếng thế giới khác, nhưng không ai là không tới chiêm ngưỡng bia mộ bình thường này. Họ đều bị ngôi mộ làm cho xúc động mạnh mẽ. Chính xác ra, họ bị xúc động bởi những dòng chữ khắc trên tấm bia mộ này. Trên tấm bia mộ này có khắc một đoạn văn tự:
“Khi tôi còn trẻ, còn tự do, trí tưởng tượng của tôi không bị giới hạn, tôi đã mơ thay đổi thế giới.
Khi tôi đã lớn hơn, khôn ngoan hơn, tôi phát hiện ra tôi sẽ không thay đổi được thế giới, vì vậy tôi rút ngắn ước mơ của mình lại và quyết định chỉ thay đổi đất nước của tôi.
Nhưng nó cũng như vậy, dường như là không thể thay đổi được. Khi tôi bước vào những năm cuối đời, trong một cố gắng cuối cùng, tôi quyết định chỉ thay đổi gia đình tôi, những người gần nhất với tôi.
Nhưng than ôi, điều này cũng là không thể. Và bây giờ, khi nằm trên giường, lúc sắp lìa đời, tôi chợt nhận ra:
Nếu như tôi bắt đầu thay đổi bản thân mình trước, lấy mình làm tấm gương thì có thể thay đổi được gia đình mình, với sự giúp đỡ, động viên của gia đình mình, tôi có thể làm điều gì đó thay đổi đất nước và biết đâu đấy, tôi thậm chí có thể làm thay đổi thế giới!”
Người ta nói, nhiều nhà lãnh đạo và những người nổi tiếng trên thế giới đều bị xúc động mạnh khi đọc dòng chữ này, có người nói đó là bài học giáo lý cuộc sống, có người nói đó là một nhân cách hướng nội.
Khi còn trẻ, Nelson Mandela đã đọc những dòng chữ này, đột nhiên có cảm xúc rất nghiêm túc rằng phải tự mình tìm được con đường cải biến Nam Phi, thậm chí là chìa khóa vàng để cải biến toàn thế giới. Sau khi trở về Nam Phi, với tham vọng này, vốn là một thanh niên da đen ủng hộ chính sách phân biệt chủng tộc đầy bạo lực để cai trị, thoáng một cái, ông đã cải biến tư tưởng và thái độ đối xử của mình, từ việc cải biến chính mình, ông bắt tay vào việc cải biến gia đình và bạn bè thân hữu của mình. Sau nhiều thập kỷ, ông đã thay đổi được đất nước của mình.

Hãy luôn mang một tấm lòng lương thiện và làm những điều đúng đắn, nhắc nhở, cải biến bản thân thành một người tốt. Nếu mỗi người đều biết tự quay lại vào trong và cải biến bản thân mình cho tốt hơn, thì thế giới chắc chắn sẽ thay đổi.


Theo DaiKyNguyenVN.com