Thursday, October 8, 2015

Chọn lựa sai lầm, nỗ lực chỉ vô ích

Nhiều người thường than phiền rằng: Tôi đã nỗ lực làm việc, nhưng thần may mắn không thèm dòm ngó đến tôi, tôi đành phải sống một cuộc sống thật bình thường.
Đúng như vậy, nếu bạn đã thật sự cố gắng, nhưng bạn nên thử suy ngẫm lại xem tại sao thần may mắn không gõ cửa nhà bạn. Phải chăng phương hướng chọn lựa của bạn đã sai?
Câu chuyện “Trống đánh xuôi kèn thổi ngược” mọi người đều biết. Khi bắt đầu chọn sai phương hướng, bạn càng cố gắng càng xa rời mục tiêu. Trừ khi bạn có khả năng đi một vòng quanh trái đất. Có thể hay không?
Cổ nhân thường nói “Sai một li đi một dặm”, do vậy điểm khởi đầu nhất định phải chọn đúng.
Rất nhiều người trong chúng ta đều đã rất cố gắng, hoặc đã từng cố gắng nhưng tại sao nhiều người chỉ có được cuộc sống bình thường mà thôi? Tại sao đến tận ngày hôm nay nhiều người vẫn còn tay trắng? Đơn giản vì ngay từ khi xuất phát họ đã chọn lựa sai.

                          


Tôi sẽ kể cho bạn nghe một câu chuyện. Có một thanh niên cực kỳ siêng năng, cần cù. Anh ta luôn mong muốn mình hơn người khác về mọi mặt. Trải qua rất nhiều cố gắng, nhưng vẫn không có tiến triển, chàng thanh niên vô cùng buồn bã đến thỉnh giáo một vị đại sư.
Vị đại sư này liền gọi ba đệ tử đang chặt củi lại nói: “Các người hãy đưa vị phương chủ này đến núi Ngũ Lý, cứ chặt củi đến khi nào mà các người cảm thấy thỏa mãn nhất”. Chàng thanh niên và ba đệ tử men theo sông thẳng tiến tới núi Ngũ Lý. Đợi họ quay trở về, đại sư đích thân ra đón họ. Chàng thanh niên mồ hôi đầm đìa đặt xuống 2 bó củi, hai để tử một trước, một sau cũng đặt xuống 4 bó. Lúc đó từ phía sông trôi xuống một cái bè gỗ chở một đệ tử và 8 bó củi dừng trước đại sư.
Chàng thanh niên và hai đệ tử về trước nhìn người này mà không thốt nên lời. Đại sư nhìn các đệ tử và hỏi: “Thế nào, các người có thấy vừa lòng với những thể hiện của mình không?”
“Đại sư, xin cho con làm lại một lần nữa” – chàng thanh niên cất tiếng cầu xin, “Ngay từ đầu con đã chặt được 6 bó củi, đi được nửa đường không thể vác được nữa con liền vứt đi 2 bó. Đi thêm một lúc nặng đến không thở được con lại vứt đi 2 bó nữa, cuối cùng chỉ mang về được 2 bó này. Nhưng thưa đại sư, con đã cố gắng hết sức rồi”.
“Tình trạng của chúng con thì đối ngược với cậu ấy” – đệ tử lớn nói, “Ngay từ khi bắt đầu, hai người chúng con mỗi người chỉ chặt hai bó, tức 4 bó, hai bó trước 2 bó sau cùng nhau gánh về. Con và tiểu đệ thay nhau, không những không thấy mệt mà còn cảm thấy nhẹ nhàng vô cùng. Sau đó còn mang về 2 bó củi mà vị thí chủ này bỏ đi”.
Tiểu đệ tử dùng bè gỗ tiếp lời: “Dáng con nhỏ bé, sức lại yếu, đừng nói 2 bó, đến 1 bó mà đường xa như vậy con làm sao có thể mang về được, do vậy con đã chọn đường thủy”.
Đại sư nhìn các đệ tử với ánh mắt tán thưởng, sau đó ngài tiến đến trước mặt người thanh niên, vỗ vai cậu và nói rằng mỗi người đều đi theo con đường riêng của mình, bản thân không có gì sai, để người khác nói cũng không sai gì cả, điều quan trọng là con đường đi đã đúng hay chưa.
Các bạn trẻ hãy nên ghi nhớ câu này: “Lựa chọn còn quan trọng hơn nỗ lực rất nhiều”.
Trong xã hội cạnh tranh khốc liệt ngày nay, nhiều bạn trẻ hăm hở xin vào các công ty với mong muốn phát triển sự nghiệp của mình. Nhưng rất nhiều người trong số họ đã xem nhẹ một điểm. Họ có cách đánh giá rất tốt về doanh nghiệp hoặc công ty mà họ ứng cử, nhưng liệu những công ty này có phù hợp với sự phát triển của họ hay không? Họ chỉ biết phấn đấu vì lý tưởng của mình mà không biết rằng những việc họ làm ngày càng làm họ rời xa lý tưởng của mình – cũng giống như trong câu chuyện kể trên. Chàng thanh niên liều mạng hoàn thành nhiệm vụ sư phụ giao nhưng kết quả lại không như ý muốn. Hai vị đệ tử đã sử dụng cách làm rất hay để hoàn thành nhiệm vụ, kết quả khả quan hơn chàng thanh niên và đỡ hao công sức. Vị tiểu đệ tử giỏi hơn cả, biết được sức mình không phù hợp với công việc như vậy, nên anh ta đã chọn lựa một công cụ rất hay để hoàn thành công việc và đương nhiên kết quả cũng là tốt nhất.
Câu chuyện trên nói lên điều gì? Ai cũng theo đuổi mục tiêu của riêng mình. Nhưng họ chọn lựa phương pháp và công cụ khác nhau, nên kết quả đạt được hoàn toàn không giống nhau. Chàng thanh niên trẻ tuổi không quản khó khăn, sẵn sàng làm đi làm lại, nhưng nếu anh ta không thay đổi phương pháp làm việc của mình thì mãi mãi cũng không đạt được kết quả như mong muốn. Nếu lựa chọn phương pháp làm việc khác, anh ta có thể thay đổi được cả cuộc đời mình. Lựa chọn quan trọng hơn cố gắng, mọi người hãy ghi nhớ câu này.
Thành công không có con đường nhanh nhất, nếu nhất định phải nói có, thì đó chính là chọn lựa đúng đắn.

sưu tầm


<div class="fb-page" data-adapt-container-width="false" data-hide-cover="false" data-href="https://www.facebook.com/toikhoinghiep" data-show-facepile="true" data-show-posts="false" data-small-header="false">
<div class="fb-xfbml-parse-ignore">
<blockquote cite="https://www.facebook.com/toikhoinghiep">
<br /></blockquote>
</div>
</div>

Thursday, October 1, 2015

Phải Làm Sao Với Những Người Ghét Mình ?

Trong một ngôi chùa cũ nát, sau khi tiểu đệ tử cứ phàn nàn than vãn hoài không ngớt, vị lão hòa thượng hỏi một câu đã giúp cậu bừng tỉnh: “Chăn bông sưởi ấm cho người hay là người sưởi ấm cho chăn bông?”…



Trong một ngôi chùa cũ nát, tiểu hòa thượng chán nản thất vọng nói với lão hòa thượng: “Trong cái chùa nhỏ bé này chỉ có hai hòa thượng chúng ta, lúc con đi xuống núi hóa duyên, mọi người đều là nói những lời ác với chúng ta, còn thường xuyên gọi con là hòa thượng hoang. Họ cho chúng ta tiền hương khói càng ngày càng ít đến thê thảm”.

Tiểu hòa thượng nói tiếp: “Hôm nay con đi khất thực, trời lạnh như vậy mà không có một ai mở cửa cho con, đến cơm bố thí cũng được ít. Chùa Bồ Đề chúng ta muốn thành một ngôi chùa ngàn gian, tiếng chuông vang xa không ngớt như Sư Phụ nói, con e là không thể”.
Lão hòa thượng khoác lên mình chiếc áo cà sa không nói lời nào, chỉ nhắm mắt lại lẳng lặng nghe, tiểu hòa thượng cứ nói và cằn nhằn liên miên…
Cuối cùng lão hòa thượng mở mắt to hỏi: “Bây giờ bên ngoài gió bấc thổi mạnh, lại có băng tuyết ngập trời, con có thấy lạnh không?”
Tiểu hòa thượng toàn thân run rẩy nói: “Con lạnh, hai chân con đều tê cóng cả rồi!”
Lão hòa thượng nói: “Vậy chi bằng chúng ta đi ngủ sớm đi”.
Lão hòa thượng và tiểu hòa thượng tắt đèn chui vào trong chăn ngủ.
Một giờ sau, lão hòa thượng hỏi: “Bây giờ con có thấy ấm không?”
Tiểu hòa thượng trả lời: “Đương nhiên là con thấy ấm rồi, giống như ngủ dưới ánh mặt trời vậy!”
Lão hòa thượng nói:
“Khi nãy, chăn bông để ở trên giường là lạnh, thế nhưng khi có người nằm vào lại trở nên ấm áp. Con thử nói xem, là chăn bông sưởi ấm cho người hay là người sưởi ấm cho chăn bông đây?”
Tiểu hòa thượng nghe xong liền nở một nụ cười nói: “Sư phụ, người thật là hồ đồ đó, chăn bông làm sao có thể sưởi ấm cho người được, phải là do con người làm chăn bông ấm lên mới đúng chứ!”
Lão hòa thượng hỏi: “Chăn bông đã không cho chúng ta sự ấm áp lại còn cần chúng ta đi sưởi ấm nó, như thế thì chúng ta còn đắp chăn bông làm gì?”
Tiểu hòa thượng nghĩ nghĩ một lát rồi nói: “Mặc dù chăn bông không sưởi ấm cho chúng ta, nhưng chăn bông dày lại có thể giữ hơi ấm cho chúng ta, khiến cho chúng ta ngủ được thoải mái”.
Trong bóng tối, lão hòa thượng hiểu ý cười cười: “Chúng ta là hòa thượng tụng kinh rung chuông, chẳng phải là giống người nằm dưới chăn bông? Còn những chúng sinh kia chẳng phải họ là một cái chăn bông dày đó sao? Chỉ cần chúng ta một lòng hướng thiện, thì chiếc chăn bông lạnh như băng kia cuối cùng cũng sẽ được chúng ta sưởi ấm. Lúc đó “cái chăn bông” dày kia cũng sẽ biết giữ ấm cho chúng ta. Chúng ta ngủ trong “cái chăn bông” như vậy, chẳng phải rất ấm áp sao? Ngôi chùa ngàn gian, tiếng chuông chùa ngân vang không ngớt, còn có thể là trong mơ được sao?”
Tiểu hòa thượng nghe xong liền bừng tỉnh mà hiểu ra hết.
Bắt đầu từ ngày hôm sau, tiểu hòa thượng đều dậy rất sớm đi xuống núi hóa duyên. Tiểu hòa thượng cũng vẫn gặp phải những lời ác như trước đây. Thế nhưng tiểu hòa thượng trước sau gì đều giữ vững thái độ nho nhã và lễ độ đối xử với mọi người.
Mười năm sau…
Chùa Bồ Đề đã trở thành ngôi chùa có diện tích hơn mười km, có rất nhiều hòa thượng, khách hành hương tới không ngớt. Tiểu hòa thượng cũng đã trở thành vị sư trụ trì.
Kỳ thực trên thế giới này, chúng ta đều là đang nằm trong chăn bông, người khác chính là chăn bông của chúng ta. Khi chúng ta dụng tâm đi sưởi ấm chăn bông thì chăn bông cũng sẽ giữ ấm cho chúng ta.
Ngủ…đắp…cả một đời, vậy mà hôm nay mới biết…

Hóa ra mối quan hệ giữa người và chăn bông là như vậy, thật là có đạo lý phải không?

Theo webtretho.com
Cùng tham gia trang Fanpage Tôi Khởi Nghiệp để theo dõi những bài viết mới nhất.